PDA

View Full Version : Chuyến xe buưt cuối cùng


fairy_moon89
28-12-2008, 09:15 PM
Hôm nay, nó có việc lên Sài G̣n. Lúc xong việc đă muộn lắm rồi. Đợi măi nó mới thấy chiếc xe búyt đúng tuyến, chạy ngang nhà nó, có lẽ là tuyến xe búyt cuối cùng c̣n sót lại. Nó chạy thục mạng đuổi theo…

Lúc ấy, đầu óc nó mông lung lắm. Nó đợi xe búyt cả gần một tiếng đồng hồ rồi c̣n ǵ. Nó đứng ở góc khuất của con đường không có xe búyt chạy qua, người đâu mà khờ thế không biết.


Nó chạy măi mà không biết ḿnh chạy đi đâu, nó đă qua hai ngă tư rồi. Tâm trí nó rối bời, nó muốn khóc mà nước mắt cứ ứ đọng trong khóe mắt, tim đập th́nh thịch, khó thở. Nếu lạc ở Sài G̣n này măi măi th́ sẽ ra sao đây? Nó sợ mẹ nó ở nhà đang đứng ngồi không yên v́ nó. Cứ nghĩ đến mẹ mà nước mắt cứ chực trào.


Chợt nó thấy chiếc xe búyt ấy, chiếc xe búyt cuối cùng. Nó đuổi theo, đập cửa ầm ầm năn nỉ bác tài xế. Không kịp, chiếc xe búyt ấy vẫn cứ chạy.
Nó chạy mà quên rằng đôi chân ḿnh đă mỏi ră rời. Leo lên xe, nó vẫn không tin được rằng nó sắp được về nhà. Tim nó đập th́nh thịch, cảm giác mệt mỏi bị sự hoảng sợ vùi lấp, nhưng đỡ hơn trước.


Ngồi bên cạnh nó là một chị nhân viên văn pḥng - nó dựa vào cách ăn mặc của chị mà đoán thế. Chị ấy giản dị nhưng chững chạc…Chợt nhớ tới mẹ, nó đánh liều bắt chuyện với chị ấy, dù nó có vẻ sợ trước sự nghiêm túc và dè dặt của chị.


- Chị ơi, chị… có di động không? Cho em mượn để em gọi về cho mẹ với. Em sợ mẹ em lo. Em…gọi điện thoại bàn thôi mà chị.


Chị ấy rút ra chiếc điện thoại đời cũ. Nó nh́n vào màn h́nh. C̣n 246 đồng trong tài khoản. Th́ ra chị ấy chưa nạp thẻ.Chị nói nhỏ nhẹ:


- Bây giờ em có nhắn tin cũng không đủ, chị chưa nạp tiền. Mà chắc không sao đâu, gần về nhà rồi em! Mẹ em không lo đâu mà…Em…lên Sài G̣n chi vậy?


- Dạ,em đi một ḿnh, tại có việc lên ṭa soạn Mực Tím, em là cộng tác viên của Mực Tím.


- Lương bổng thế nào?


- Ơ…em…mới học lớp 10 thôi chị à. Em cũng viết báo nghiệp dư thôi, chủ yếu để rèn luyện khả năng viết văn là chính.


-Um vậy hả, giỏi nhỉ. Chị…cũng đang đi học nè.


-Ủa, thế chị học…đại học ǵ?


-Đại học…mở, ngành công nghệ thông tin,chị học năm cuối rồi.


-Trời, chị đi học về trễ vậy?


- Không em, chị đi làm bán thời gian cho một công ty chuyên về lĩnh vực truyền thông, thiết kế, đồ họa website cho các công ty khác. Sau này ra trường chị sẽ làm fulltime cho công ty luôn. Hiện giờ chị chỉ làm 2 tiếng một ngày, lương 1200000/tháng.


- Ồ, chị giỏi quá, chưa ra trường mà đă có việc làm. Tiền lương đủ để cho chị đóng học phí cả năm luôn đó. Sao chị biết công ty ấy có tuyển dụng? Và sao chị lại được tuyển vào trong khi có biết bao nhiêu sinh viên khác đă ra trường nhưng luôn thất bại trong các cuộc phỏng vấn tuyển dụng?


- À, khi cần tuyển nhân viên th́ doanh nghiệp sẽ đăng tin trên mạng, hoặc trên báo em à. Họ cũng không yêu cầu nhất thiết em phải tốt nghiệp đại học loại giỏi, rồi điểm cao…Quan trọng là sự tự tin ở chính ḿnh, phải có đủ chuyên môn về lĩnh vực đó chứ không phải ch́a ra tấm bằng đại học là đủ. Trải qua một cuộc phỏng vấn khắt khe, chị mới được nhận vào làm. Khi vào đại học là người chọn nghề, nhưng sau đó nghề chọn người. Nếu em không có năng lực,em sẽ bị đào thải ngay.


- Em cảm thấy thiếu tự tin lắm chị à. Năm nay các trường đại học có điểm đầu vào cao quá!


- Không cao đâu. Khi nào giữa các trường đại học nổi tiếng chênh lệch điểm quá nhiều th́ mới đáng bàn căi. Em xem đề thi đại học năm nay là sẽ biết rơ thôi mà. Đề rất dễ. Tùy theo ḥan cảnh chứ không phải điểm tuyển luôn bất biến. Mà sau này em thích vào trường đại học nào?


- Dạ,em sẽ thi hahi khối, khối A, Đại học Kinh tế, và khối D, Đại học Sư phạm,ngành sư phạm Anh.


- Trời, sao khác biệt nhau xa thế? Em có máu kinh doanh mà lại muốn thi sư phạm, chán lắm đó.


- Dạ, em nghĩ ḿnh có năng khiếu về môn Anh. Mẹ em cũng là gáio viên mà! Em mơ ước sau này là một giáo viên dạy Anh văn giỏi, nhưng em thấy ḿnh hợp với kinh doanh hơn. Em…


- Em thử nghĩ xem,có bao nhiêu trung tâm dạy ngoại ngữ đạt chất lượng ở thành phố này?


-Em…không hiểu ư chị.


- Em biết không, ở đây, chị chỉ thấy có hội Việt Mỹ là đạt chất lượng nhất, nhưng chị không đủ tiền để đi học. Chị đang t́m một giáo viên dạy ngoại ngữ giỏi, học phí rẻ, dạy đúng theo yêu cầu ḿnh đưa ra, nhưng t́m măi không được…Nói vậy chắc em cũng hiểu…


- Dạ, nhưng chị ơi, tùy theo ḥan cảnh thôi. Có một vài bạn trong lớp em học đến TOEFL ở một trường ngoại ngữ cao cấp, chất lượng, vậy mà điểm kiểm tra luôn luôn dưới trung b́nh. C̣n có những bạn học ở những trung tâm xoàng, thậm chí không đi học thêm nhưng điểm vẫn rất cao. Mà chị học tiếng Anh để làm ǵ?


- Để đi du học, sếp dự định cho chị đi du học ở Cananda để nâng cao tŕnh độ, nhưng phải đến khi tốt nghiệp chị mới đi được…Hồi trước chị thi Sư phạm Hóa cơ, nhưng không đậu. C̣n thi vào Đại học Y dược th́ thiếu nửa điểm.


- Trời, tiếc quá…


- Em biết không, trong trường Y dược, nhiều thí sinh người dân tộc đậu lắm, họ được cộng đểm ưu tiên đó mà. Bởi thế nên chị không có cửa vào là phải. Quê chị ở Cần Thơ, chị là học sinh ở tỉnh lẻ nên ban đầu vào thành phố thấy sợ lắm, v́ nghe nói học sinh thành phố học giỏi quá chừng. Hơn nữa, cả nước có gần 2 triệu thí sinh dự thi đại học, nhưng chỉ có gần 200 ngàn thí sinh đủ điểm để tiếp tục học đại học, cao đẳng. V́ thế, tỉ lệ chọi…ghê lắm.
-...
- Nhưng…nghĩ lại, thấy ḿnh không có việc ǵ phải sợ. Bởi học sinh thành phố nếu không chịu học hành, họ cũng chị lo ăn chơi nhiều mà thôi. Ḿnh học cũng ngang ngửa người ta thôi mà. Nghĩ về ḿnh, chị thấy buồn quá. Nhưng nh́n lại, số ḿnh như vậy th́ ḿnh phải chịu chứ biết sao giờ…
Nó nghĩ ngợi rất nhiều, ngẫm rất kĩ từng câu nói của chị. Th́ ra là vậy, đến bây giờ nó mới hiểu…Không hẳn những người học ở các trường dân lập, bán công đều tệ như nhau. Có thể mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một số phận riêng…Bằng chứng là nó gặp được chị, một sinh viên năm cuối Đại học Mở chưa ra trường nhưng đă có việc làm, trong khi những sinh viên ưu tú ở các trường nổi tiếng sau khi tốt nghiệp vẫn chạy đôn chạy đáo đi t́m việc. Nó khâm phục bản lĩnh, tài năng và sự tự lập của chị. Nó chiêm nghiệm ra rằng, quan trọng là khả năng, chứ bằng cấp, điểm số không nói lên được bất cứ điều ǵ…


- Chị ơi, ngành công nghệ thông tin em nghe có vẻ chung chung quá.Chị có thể nói rơ hơn được không?


- Um, công nghệ thông tin th́ gồm nhiều lĩnh vực lắm em ạ. Có những người học về bảo tŕ,sửa chữa máy vi tính. Người khác th́ lại học về lập tŕnh games, web hoặc phần mềm, như phần mềm Lạc Việt mà em đang sử dụng đó. Số khác th́ học về thiết kế website như chị chẳng hạn.


- Hồi trước em có học trong đội tuyển Tin để đi thi Thành phố. Lúc nhỏ em cũng có ước mơ là kĩ sư tin học, nhưng rồi khi ở trong đội tuyển, sự yêu thích giảm dần chị ạ. Pascal quá khó, c̣n em th́ đầu muốn nổ tung v́ các bài toán lập tŕnh.


- Chị cũng không giỏi lập tŕnh đâu em, không phải hễ học công nghệ thông tin là phải biết lập tŕnh. Lúc vào ngành này, chị cũng không yêu thích lắm, nhưng khi đă làm việc rồi th́ thấy say mê. Hồi trước người ta bảo chị chỉnh sửa một bức ảnh. Sau khi sửa xong, không biết nó ra h́nh thù ǵ nữa, nhưng rồi sau này, làm việc riết rồi quen. ”Nghề dạy người” mà. Đúng là ”trăm hay không bằng tay quen”.


- Ồ, thế ra ban đầu chị cũng không thích ngành này à?


- Um,chị cũng thích kinh tế như em vậy, nhưng chị không có điều kiện học. Chị dự định sau khi ra trường sẽ học tiếp tại chức ngành kinh tế.


- Hiện tại chị có yêu công việc của ḿnh không?


- Có chứ. Công việc khá ổn định, suôn sẻ,lương bổng phù hợp. Điều thú vị là chỉ có ḿnh chị là nữ trong công ty thôi đó, c̣n lại chỉ toàn đồng nghiệp nam thôi.


- Trời, vậy chắc chị buồn lắm. Mà em nghĩ nữ theo những ngành như vầy rất khó t́m việc.


- Đúng đó em, ở các công ty, người ta luôn luôn yêu cầu những người được tuyển dụng phải có ít nhất 2,3 năm kinh nghiệm, trong khi những sinh viên giỏi th́ lại không có cơ hội thể hiện tài năng của ḿnh. Đôi khi các nhà

tuyển dụng chỉ tuyển nam thôi, c̣n nữ mà học ngành này, thiệt tḥi lắm.
- Vậy theo chị, nữ phù hợp với những ngành nghề nào?
- Cũng tùy thôi em, quan trọng là ḿnh phải yêu nghề và phải chứng tỏ năng lực của ḿnh th́ mới mong được các công ty chú ư đến….
-…
-Lúc trước chị rất thích học Hóa, chị được luyện thi đại học bởi một thầy dạy rất hay. Trong lớp thầy ấy luyện không ai thi đại học dưới 8 điểm môn Hóa cả.
- Oh!
- Thế mới biết, cuộc đời thật trớ trêu .Đến bây giờ, ước mơ là cô giáo dạy Hóa của chị không thành hiện thực.
- Chị ơi, học…đại học, chị thấy dễ không? So với học cấp 3, chị thấy..học đại học thế nào?
- Lên đại học, tự học là chính em à. Những người có tính tự giác sẽ tự t́m ṭi nghiên cứu. Họ học rất cực khổ nên thấy khó. C̣n những người ỷ lại, bỏ bê th́ họ sẽ thấy rất…dễ.
- Vậy..lỡ sau này ra trường, không có kiến thức, sao họ làm việc đúng chuyên ngành được hả chị?
- Em biết không, khi ra trường, chúng ta làm việc hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng áp dụng trong thực tiễn chứ không phải chỉ học kiến thức suông .Lớp chị ban đầu học cũng rất nhiều đó chứ, hơn 200 sinh viên. Dần dần chỉ c̣n 60, và gần phân nửa trong số đó đủ điều kiện tốt nghiệp ra trường. Ở đại học, người ta quy định em phải đạt một điểm tiêu chuẩn th́ mới có thể tự chọn ngành dựa theo mức điểm, c̣n nếu không đủ điểm, phải thi lại hoặc bị cho vào những chuyên ngành có điểm tiêu chuẩn thấp hơn.


- Em thấy ngành công nghệ thông tin hiện nay đang rất thịnh chị à. Hễ ai học ngành này, ra trường đều có việc làm ổn định, v́ nước ta đang thiếu nguồn nhân lực chuyên về ngành đó mà.


-Uhm, nhu cầu của các công ty hiện giờ rất lớn. Hoạt động của công ty họ liên quan mật thiết đến máy vi tính, đặc biệt là về website. Nhưng…không phải ai cũng có thể học ngành này được. Nó hơi khó. Và nếu nản sẽ gặp thất bại ngay.
- Dạ…
-L úc trước, chị cũng muốn làm như em bây giờ, mà không được, tức là viết báo ấy mà. Chị cũng học giỏi Văn lắm, chị đă từng thi Olympic môn Văn ở trường Lê Hồng Phong mà.
- Vậy, chị có đậu không?
- Rớt.Thê thảm lắm em ơi…
Chiếc xe búyt dần dần đi về hướng nhà nó, báo hiệu cuộc hội thoại dần dần đi tới hồi kết. Nó có cảm giác hơi luyến tiếc và buồn buồn. Giá như nó có thể nói chuyện với chị lâu hơn nữa.
- Chị cho em xin nick Yahoo của chị đi.
-Uhm,”…"
- Để bữa khác chị em ḿnh nói chuyện với nhau qua mạng nhé, bây giờ em phải về rồi, chào chị.
-Uhm, chị thấy em cũng rất là chững chạc và người lớn rồi đó. C̣n nhỏ mà suy nghĩ rất sâu sắc.
Nó bước khỏi hàng ghế cuối ở xe buưt. Đứng ở cửa xe, nó nghe tiếng chị nói với theo:
- Cố gắng, sau nay phải chọn đúng ngành nghề em nhé. Quan trọng là phải biết chọn ngành ḿnh yêu thích, phù hợp với năng lực, phù hợp với ḥan cảnh và điều kiện kinh tế gia đ́nh, có như vậy em mới thành công.
Nó không ngoái đầu lại, v́ nó muốn chấm dứt hẳn cuộc hội thoại để không bị lưu luyến, phân tâm. Nó chỉ mỉm cười nhẹ. Bước thẳng xuống xe búyt, trong đầu nó là một mớ hỗn độn những suy nghĩ cùng những câu hỏi thắc mắc tính hỏi chị mà chưa kịp trao đổi. Nó bần thần.


Cảm ơn chuyến xe búyt cuối cùng. Nhờ chuyến đi ấy, nó mới gặp được chị, quen chị. Cảm ơn chị, cảm ơn những triết lư sống sâu sắc của chị. Nhờ chị, nó có thêm kinh nghiệm sống để chuẩn bị đương đầu với những khó khăn, thử thách đang chờ đợi phía trước.
DU QUỲNH THY