soulbin
21-10-2008, 02:19 PM
:khi167:Cám ơn những mùa hè t́nh nguyện:khi178:
Có những niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Có những điều đă qua vẫn c̣n lắng đọng. Có những điều rất đỗi b́nh thường lại chứa chan nhiều ư nghĩa. Có những thứ tưởng như đă khép lại nhưng nó lại bắt đầu mở ra… Tất cả những điều đó đều có trong mùa hè t́nh nguyện. Những ai từng một lần tham gia chiến dịch t́nh nguyện chắc sẽ cảm nhận được cái t́nh ḥa quyện trong tâm hồn của những người chiến sĩ, của đất, của người dân địa phương, của tiền tuyến, của hậu phương… Thật xúc động khi đọc những lá thư gửi đến nhau với tất cả tâm t́nh trong mùa chiến dịch! (ảnh 8: Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp)
Xa nhà lại nhớ người thân. Nhưng nỗi nhớ đó không làm chiến sĩ ta mất đi ư chí. Ngược lại đó là lư do để bản thân mỗi người phấn đấu, để được cống hiến thật nhiều. Chiến sĩ Nguyễn Thị Mỹ Chi (ĐH Ngân hàng – mặt trận xă Phú Ḥa Đông, Huyện Củ Chi) viết thư cho má: “Mặc trên người màu áo xanh t́nh nguyện, con đă biết thế nào là trách nhiệm của một người thanh niên, biết làm mà không cần nói, biết vượt qua khó khăn, biết được t́nh yêu giữa con người với con người và biết được con sẽ phải làm ǵ khi về với quê hương ḿnh. Má à, con đang lớn lên trong suy nghĩ và cả tư tưởng của ḿnh, con muốn làm thật nhiều, thật nhiều nữa, con muốn sống thật ư nghĩa với cuộc sống mà má đă tặng con. Cám ơn má, cám ơn chiến dịch Mùa hè xanh đă cho con những kinh nghiệm, những bài học thật hay. Nỗi khao khát được cống hiến, được làm việc đang bùng cháy trong ḷng con. Con muốn được ôm hôn má với lời cảm ơn chân thành v́ những ǵ má đă dạy và cho con.”
http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/web/data/news/2008/9/7134/cam%20on.jpg
Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp
Mang trong ḿnh nhiệt huyết của tuổi trẻ, chiến sĩ Tuyết Vân (ĐH DL Kỹ thuật công nghệ) tham gia chiến dịch và luôn nhớ đến những lời mẹ dạy: “Máu chảy th́ ruột mềm, người trong một nước phải biết thương yêu, giúp đỡ nhau. Vâng lời mẹ, con đến đây với bà con, giúp cô bác lợp lại mái nhà đă cũ qua bao mùa mưa nắng, xây dựng cây cầu nối liền bờ vui cho bà con chạy dọc con kênh mênh mông sông nước, sửa chữa đoạn đường lầy lội trong những cơn mưa đầu mùa. Những việc làm của tụi con tuy rất nhỏ nhưng đă mang đến cho bà con niềm vui nho nhỏ, thổi vào nơi đây luồng sinh khí mới chan chứa và ấm áp nghĩa t́nh con người như những ǵ mẹ từng dạy cho con lúc c̣n thơ.”
Các bạn thật sự hạnh phúc khi có thêm một gia đ́nh thứ hai, nơi có các má, các d́, có các em và các bạn… Những ngày hè t́nh nguyện ngắn ngủi mà sợi dây t́nh cảm cứ thắt chặt mọi người lại với nhau. Các chiến sĩ hiểu hơn cuộc sống người dân quê, hiểu được tấm ḷng của bà con nơi làng quê nghèo khó. Lời tâm sự không biết gửi đến các cô chú nuôi quân bằng cách nào ngoài những ḍng thư sâu lắng: “Cô Hai Tranh ơi! Thế là con đă ở nhà cô được 7 ngày rồi, 7 ngày sao nhanh quá! Điều đầu tiên con cảm nhận ở cô là sự thân thiện, coi tụi con như con cháu trong nhà. Cám ơn cô nhiều, nhờ cô mà tụi con yên tâm hoàn thành công tác.” Từ những người xa lạ, giờ đây các chiến sĩ đă xem người dân như những người ruột thịt thân thiết. Những bữa cơm rôm rả, những buổi tối ngồi nghe truyện cổ tích, chuyện đời thường đă gắn chặt mọi người lại với nhau. Làm sao mà quên được!
Các chiến sĩ trong đội cũng như một gia đ́nh, có chị, có em. Những tin nhắn SMS gửi cho nhau cũng truyền tải được nhiều thông điệp. Cũng như tin nhắn dễ thương của Bé “cục tác” gửi cho gia đ́nh Mùa hè xanh của ḿnh: “Bé cục tác nè nhà ḿnh ơi! Đây là lần đầu tiên bé đi Mùa hè xanh nên bé hay vô tư rong chơi bỏ bê việc nhà. Nhà ḿnh cho bé xin lỗi nha, bé hứa sẽ không thế nữa!” Sống trong tập thể, người ta lại càng yêu thương và hiểu nhau hơn.
Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp. Chỉ vừa mới vào hè mà đă được gọi là thầy, là cô. Trường làng ê a tiếng trẻ thơ giờ mới thấy. Tụi nhỏ thương thầy, thương cô, và c̣n muốn sau này sẽ làm chiến sĩ mùa hè xanh. “Ở nhà d́ em, nóc bị dột, nhờ đội Mùa hè xanh nhà d́ không c̣n dột nữa. Em rất mến đội Mùa hè xanh. Các anh chị dù nắng mưa, gian khổ vẫn vượt qua.” Câu chữ ngây ngô của bé Huỳnh Mạnh Thu (lớp 4, Kiên Giang) chắc đă gieo vào ḷng các anh chị Mùa hè xanh niềm vui khó tả. Nhiều bé có hoàn cảnh khó khăn, không thể đi học cũng viết thư cho các chiến sĩ: “Em không thể đến lớp ôn tập v́ ông ngoại em đang bệnh phải nằm viện. Nhưng sự ủng hộ và sự khuyến khích của các thầy cô đă làm cho em có tinh thần phấn đấu học tập v́ ước mơ của em là được đi học.”
Những bức thư chan chứa t́nh yêu, dạt dào t́nh cảm, và trên hết là một t́nh bạn lớn, một sự đồng điệu giữa những người t́nh nguyện với nhau. Thông qua những bức thư viết trong chiến dịch, chúng ta có thể hiểu được tâm tư, t́nh cảm mà chiến sĩ hướng đến. Đó có thể là ba mẹ, bạn bè, là người dân quê, là các em nhỏ và những người đồng chí. Và chắc chắn rằng sau chiến dịch, các chiến sĩ sẽ càng nhận được thật nhiều, thật nhiều t́nh cảm của bà con, của các em dành cho ḿnh.
HOÀNG YẾN
Có những niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Có những điều đă qua vẫn c̣n lắng đọng. Có những điều rất đỗi b́nh thường lại chứa chan nhiều ư nghĩa. Có những thứ tưởng như đă khép lại nhưng nó lại bắt đầu mở ra… Tất cả những điều đó đều có trong mùa hè t́nh nguyện. Những ai từng một lần tham gia chiến dịch t́nh nguyện chắc sẽ cảm nhận được cái t́nh ḥa quyện trong tâm hồn của những người chiến sĩ, của đất, của người dân địa phương, của tiền tuyến, của hậu phương… Thật xúc động khi đọc những lá thư gửi đến nhau với tất cả tâm t́nh trong mùa chiến dịch! (ảnh 8: Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp)
Xa nhà lại nhớ người thân. Nhưng nỗi nhớ đó không làm chiến sĩ ta mất đi ư chí. Ngược lại đó là lư do để bản thân mỗi người phấn đấu, để được cống hiến thật nhiều. Chiến sĩ Nguyễn Thị Mỹ Chi (ĐH Ngân hàng – mặt trận xă Phú Ḥa Đông, Huyện Củ Chi) viết thư cho má: “Mặc trên người màu áo xanh t́nh nguyện, con đă biết thế nào là trách nhiệm của một người thanh niên, biết làm mà không cần nói, biết vượt qua khó khăn, biết được t́nh yêu giữa con người với con người và biết được con sẽ phải làm ǵ khi về với quê hương ḿnh. Má à, con đang lớn lên trong suy nghĩ và cả tư tưởng của ḿnh, con muốn làm thật nhiều, thật nhiều nữa, con muốn sống thật ư nghĩa với cuộc sống mà má đă tặng con. Cám ơn má, cám ơn chiến dịch Mùa hè xanh đă cho con những kinh nghiệm, những bài học thật hay. Nỗi khao khát được cống hiến, được làm việc đang bùng cháy trong ḷng con. Con muốn được ôm hôn má với lời cảm ơn chân thành v́ những ǵ má đă dạy và cho con.”
http://www.thanhdoan.hochiminhcity.gov.vn/web/data/news/2008/9/7134/cam%20on.jpg
Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp
Mang trong ḿnh nhiệt huyết của tuổi trẻ, chiến sĩ Tuyết Vân (ĐH DL Kỹ thuật công nghệ) tham gia chiến dịch và luôn nhớ đến những lời mẹ dạy: “Máu chảy th́ ruột mềm, người trong một nước phải biết thương yêu, giúp đỡ nhau. Vâng lời mẹ, con đến đây với bà con, giúp cô bác lợp lại mái nhà đă cũ qua bao mùa mưa nắng, xây dựng cây cầu nối liền bờ vui cho bà con chạy dọc con kênh mênh mông sông nước, sửa chữa đoạn đường lầy lội trong những cơn mưa đầu mùa. Những việc làm của tụi con tuy rất nhỏ nhưng đă mang đến cho bà con niềm vui nho nhỏ, thổi vào nơi đây luồng sinh khí mới chan chứa và ấm áp nghĩa t́nh con người như những ǵ mẹ từng dạy cho con lúc c̣n thơ.”
Các bạn thật sự hạnh phúc khi có thêm một gia đ́nh thứ hai, nơi có các má, các d́, có các em và các bạn… Những ngày hè t́nh nguyện ngắn ngủi mà sợi dây t́nh cảm cứ thắt chặt mọi người lại với nhau. Các chiến sĩ hiểu hơn cuộc sống người dân quê, hiểu được tấm ḷng của bà con nơi làng quê nghèo khó. Lời tâm sự không biết gửi đến các cô chú nuôi quân bằng cách nào ngoài những ḍng thư sâu lắng: “Cô Hai Tranh ơi! Thế là con đă ở nhà cô được 7 ngày rồi, 7 ngày sao nhanh quá! Điều đầu tiên con cảm nhận ở cô là sự thân thiện, coi tụi con như con cháu trong nhà. Cám ơn cô nhiều, nhờ cô mà tụi con yên tâm hoàn thành công tác.” Từ những người xa lạ, giờ đây các chiến sĩ đă xem người dân như những người ruột thịt thân thiết. Những bữa cơm rôm rả, những buổi tối ngồi nghe truyện cổ tích, chuyện đời thường đă gắn chặt mọi người lại với nhau. Làm sao mà quên được!
Các chiến sĩ trong đội cũng như một gia đ́nh, có chị, có em. Những tin nhắn SMS gửi cho nhau cũng truyền tải được nhiều thông điệp. Cũng như tin nhắn dễ thương của Bé “cục tác” gửi cho gia đ́nh Mùa hè xanh của ḿnh: “Bé cục tác nè nhà ḿnh ơi! Đây là lần đầu tiên bé đi Mùa hè xanh nên bé hay vô tư rong chơi bỏ bê việc nhà. Nhà ḿnh cho bé xin lỗi nha, bé hứa sẽ không thế nữa!” Sống trong tập thể, người ta lại càng yêu thương và hiểu nhau hơn.
Và cũng nhớ lắm những ngày lên lớp. Chỉ vừa mới vào hè mà đă được gọi là thầy, là cô. Trường làng ê a tiếng trẻ thơ giờ mới thấy. Tụi nhỏ thương thầy, thương cô, và c̣n muốn sau này sẽ làm chiến sĩ mùa hè xanh. “Ở nhà d́ em, nóc bị dột, nhờ đội Mùa hè xanh nhà d́ không c̣n dột nữa. Em rất mến đội Mùa hè xanh. Các anh chị dù nắng mưa, gian khổ vẫn vượt qua.” Câu chữ ngây ngô của bé Huỳnh Mạnh Thu (lớp 4, Kiên Giang) chắc đă gieo vào ḷng các anh chị Mùa hè xanh niềm vui khó tả. Nhiều bé có hoàn cảnh khó khăn, không thể đi học cũng viết thư cho các chiến sĩ: “Em không thể đến lớp ôn tập v́ ông ngoại em đang bệnh phải nằm viện. Nhưng sự ủng hộ và sự khuyến khích của các thầy cô đă làm cho em có tinh thần phấn đấu học tập v́ ước mơ của em là được đi học.”
Những bức thư chan chứa t́nh yêu, dạt dào t́nh cảm, và trên hết là một t́nh bạn lớn, một sự đồng điệu giữa những người t́nh nguyện với nhau. Thông qua những bức thư viết trong chiến dịch, chúng ta có thể hiểu được tâm tư, t́nh cảm mà chiến sĩ hướng đến. Đó có thể là ba mẹ, bạn bè, là người dân quê, là các em nhỏ và những người đồng chí. Và chắc chắn rằng sau chiến dịch, các chiến sĩ sẽ càng nhận được thật nhiều, thật nhiều t́nh cảm của bà con, của các em dành cho ḿnh.
HOÀNG YẾN