SầuOnline
23-03-2008, 10:36 PM
http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantm/Thang12.07/lung-tran081207.jpg
Nói năng bặm trợn, ăn mặc kiểu “no comment”, hành động như ḿnh là trung tâm quả đất... là những ấn tượng đáng giật ḿnh về rất nhiều cô gái trẻ măng trên đường phố.
Ngày... tháng... năm...
Ngă tư Trần Huy Liệu - NKKN, một buổi trưa oi ả. Một bà mẹ ôm trong tay một h́nh hài co quắp, ch́a ra tập vé số với ánh mắt nài nỉ. Một cô gái rất đẹp dừng xe gần nhất đă rút chân về để tránh bị bàn tay của người mẹ “quờ trúng”...
Ḿnh cố gắng xi-nhan băng qua th́ va chạm nhẹ với chiếc xe SH của một cặp đôi ăn mặc rất sành điệu. Cô gái quay ngoắt lại nh́n ḿnh với vẻ mặt “khinh bỉ” rồi buông câu: “Con điên kia, đi thế à?” Họ lướt đi với vẻ mặt cáu bẳn như thể vừa gặp những chuyện ǵ đó rất... tệ hại. Có lẽ dưới mắt họ, chẳng có ǵ đẹp hơn bản thân ḿnh...
Ngày... tháng... năm...
Đang chạy xe với tốc độ vừa phải nhưng tôi cũng không thể nào tránh kịp một cô gái bỗng nhiên băng qua đường. Cô ấy thấy tôi nhưng không dám dứt khoát bước qua nên bị đầu xe của tôi va sướt qua tay. Bối rối, chưa kịp bước xuống xe đỡ cô gái dậy và xin lỗi tôi đă bị đánh “bốp” một cái ngay đầu. Sững sờ.
Cô bạn ấy chắc chỉ bằng tuổi tôi, nhưng khuôn mặt đanh lại dữ dằn. Người đi đường xúm xít lại bàn luận. Cô ấy bắt đầu kể lể, bù lu bù loa rằng ḿnh té trầy trụa tay chân như thế nào, rằng tôi đi đường... đểnh đoảng ra sao... Sau khi mắng nhiếc thêm vài câu, cô ta mới đi tiếp với vẻ mặt “tội nghiệp” như ḿnh là nạn nhân. Mặc cho tôi cứ đứng sững giữa đường.
Ngày... tháng... năm...
Trời nắng chang chang, ngă tư đèn xanh đèn đỏ đông ken người. Một chiếc xe chạy vượt hẳn lên dừng ngay tại vạch vôi dành cho người đi bộ. Trên xe là hai cô gái “tóc nâu môi trầm”, mặc trang phục... không thể gọi tên. Nếu gọi cái quần là quần soọc th́... chưa đủ độ dài, c̣n gọi nó là cái quần “underwear” th́... tội nghiệp cái “underwear”. Đă vậy, cái quần đó c̣n vằn vện da beo, ôm sát vào da thịt. Cái áo th́ may quá, có thể gọi nó là... cái yếm.
Cái yếm tân thời nên cũng vằn vện da cọp và hờ hững một sợi dây vắt ngang qua cổ. Tấm lưng trần của cô gái thi gan với ánh nắng như thiêu đốt, ấn tượng nhất là vài sọc đỏ xiên chéo qua lưng (dấu hiệu của cạo gió) cũng... bầm đỏ lên trong ánh nắng. Nói tóm lại là “phô” toàn tập!
Ngày... tháng... năm...
7 giờ tối, rẽ vào tiệm ḅ bía trên lề đông nghịt khách, t́m một bàn trống cho hai người ngồi quá khó khăn nên tôi và nhỏ bạn xin ngồi cùng bàn với hai cô gái trẻ. Nh́n dáng vẻ của hai cô bạn đấy, tôi đoán là sinh viên đại học. Họ ăn uống rôm rả, cười nói thả ga làm ai cũng quay sang nh́n với vẻ khó chịu. Ăn được một lúc, một trong hai cô bạn lấy bịch khăn giấy trong túi ra và... x́ mũi một cái rơ to.
“Giải quyết” xong, cô bạn tỉnh bơ thảy ngay vào ly nước đang uống dở. Chưa hết, cô nàng cầm cái khăn lạnh và làm một cái “bốp” ngay tầm tai của tôi. Cả ba người đều giật ḿnh, cô nàng khoái chí cười ha hả với bạn. Tôi chỉ c̣n biết... bó tay!
Ngày... tháng... năm...
Quẹo vào tầng hầm gửi xe Trung tâm thương mại P, do đông khách nên bị kẹt ở ngay chỗ lấy vé. Cô bé chạy xe Attila to cồng kềnh trờ đến phía sau ḿnh, sau đó cố quay ngang xe để lách lên. Xe ḿnh nhích tới, cô bé cũng ráng nhích tới, bánh xe nghiến lên chân ḿnh một cái đau điếng thế mà cô vẫn tỉnh bơ như không thấy.
Xem ra, cô bé (có lẽ chỉ bằng thằng em sinh năm 91 của ḿnh ở nhà) sẽ không chịu dừng lại nên ḿnh đành dừng lại, nghiêng hẳn xe để nhường cho cô bé đi trước. Rút cuộc cũng gửi xong xe. Ḿnh và cô bé cùng lẫn vào đám đông để vào thang máy. Thang máy nhỏ nên mọi người phải đứng san sát nhau.
Cô bé đứng nép vào một chỗ và khoanh tay trước ngực, một tay đưa lên... che mũi, ánh mắt không giấu vẻ... khinh khỉnh. Có hai anh chàng đứng gần cô nh́n nhau ái ngại... Khi thang máy mở ra, cô bé nhanh chóng thoát ra và... thở phào.
Hai anh chàng kia bỏ nhỏ: “Mùi nước hoa nồng nặc của cô nàng thật kinh khủng, có lẽ cô nàng phải tự bịt mũi để không phải hít nó!” Tự nhiên ḿnh thấy tiếc cho mùi thơm của chai nước hoa quá!
Nói năng bặm trợn, ăn mặc kiểu “no comment”, hành động như ḿnh là trung tâm quả đất... là những ấn tượng đáng giật ḿnh về rất nhiều cô gái trẻ măng trên đường phố.
Ngày... tháng... năm...
Ngă tư Trần Huy Liệu - NKKN, một buổi trưa oi ả. Một bà mẹ ôm trong tay một h́nh hài co quắp, ch́a ra tập vé số với ánh mắt nài nỉ. Một cô gái rất đẹp dừng xe gần nhất đă rút chân về để tránh bị bàn tay của người mẹ “quờ trúng”...
Ḿnh cố gắng xi-nhan băng qua th́ va chạm nhẹ với chiếc xe SH của một cặp đôi ăn mặc rất sành điệu. Cô gái quay ngoắt lại nh́n ḿnh với vẻ mặt “khinh bỉ” rồi buông câu: “Con điên kia, đi thế à?” Họ lướt đi với vẻ mặt cáu bẳn như thể vừa gặp những chuyện ǵ đó rất... tệ hại. Có lẽ dưới mắt họ, chẳng có ǵ đẹp hơn bản thân ḿnh...
Ngày... tháng... năm...
Đang chạy xe với tốc độ vừa phải nhưng tôi cũng không thể nào tránh kịp một cô gái bỗng nhiên băng qua đường. Cô ấy thấy tôi nhưng không dám dứt khoát bước qua nên bị đầu xe của tôi va sướt qua tay. Bối rối, chưa kịp bước xuống xe đỡ cô gái dậy và xin lỗi tôi đă bị đánh “bốp” một cái ngay đầu. Sững sờ.
Cô bạn ấy chắc chỉ bằng tuổi tôi, nhưng khuôn mặt đanh lại dữ dằn. Người đi đường xúm xít lại bàn luận. Cô ấy bắt đầu kể lể, bù lu bù loa rằng ḿnh té trầy trụa tay chân như thế nào, rằng tôi đi đường... đểnh đoảng ra sao... Sau khi mắng nhiếc thêm vài câu, cô ta mới đi tiếp với vẻ mặt “tội nghiệp” như ḿnh là nạn nhân. Mặc cho tôi cứ đứng sững giữa đường.
Ngày... tháng... năm...
Trời nắng chang chang, ngă tư đèn xanh đèn đỏ đông ken người. Một chiếc xe chạy vượt hẳn lên dừng ngay tại vạch vôi dành cho người đi bộ. Trên xe là hai cô gái “tóc nâu môi trầm”, mặc trang phục... không thể gọi tên. Nếu gọi cái quần là quần soọc th́... chưa đủ độ dài, c̣n gọi nó là cái quần “underwear” th́... tội nghiệp cái “underwear”. Đă vậy, cái quần đó c̣n vằn vện da beo, ôm sát vào da thịt. Cái áo th́ may quá, có thể gọi nó là... cái yếm.
Cái yếm tân thời nên cũng vằn vện da cọp và hờ hững một sợi dây vắt ngang qua cổ. Tấm lưng trần của cô gái thi gan với ánh nắng như thiêu đốt, ấn tượng nhất là vài sọc đỏ xiên chéo qua lưng (dấu hiệu của cạo gió) cũng... bầm đỏ lên trong ánh nắng. Nói tóm lại là “phô” toàn tập!
Ngày... tháng... năm...
7 giờ tối, rẽ vào tiệm ḅ bía trên lề đông nghịt khách, t́m một bàn trống cho hai người ngồi quá khó khăn nên tôi và nhỏ bạn xin ngồi cùng bàn với hai cô gái trẻ. Nh́n dáng vẻ của hai cô bạn đấy, tôi đoán là sinh viên đại học. Họ ăn uống rôm rả, cười nói thả ga làm ai cũng quay sang nh́n với vẻ khó chịu. Ăn được một lúc, một trong hai cô bạn lấy bịch khăn giấy trong túi ra và... x́ mũi một cái rơ to.
“Giải quyết” xong, cô bạn tỉnh bơ thảy ngay vào ly nước đang uống dở. Chưa hết, cô nàng cầm cái khăn lạnh và làm một cái “bốp” ngay tầm tai của tôi. Cả ba người đều giật ḿnh, cô nàng khoái chí cười ha hả với bạn. Tôi chỉ c̣n biết... bó tay!
Ngày... tháng... năm...
Quẹo vào tầng hầm gửi xe Trung tâm thương mại P, do đông khách nên bị kẹt ở ngay chỗ lấy vé. Cô bé chạy xe Attila to cồng kềnh trờ đến phía sau ḿnh, sau đó cố quay ngang xe để lách lên. Xe ḿnh nhích tới, cô bé cũng ráng nhích tới, bánh xe nghiến lên chân ḿnh một cái đau điếng thế mà cô vẫn tỉnh bơ như không thấy.
Xem ra, cô bé (có lẽ chỉ bằng thằng em sinh năm 91 của ḿnh ở nhà) sẽ không chịu dừng lại nên ḿnh đành dừng lại, nghiêng hẳn xe để nhường cho cô bé đi trước. Rút cuộc cũng gửi xong xe. Ḿnh và cô bé cùng lẫn vào đám đông để vào thang máy. Thang máy nhỏ nên mọi người phải đứng san sát nhau.
Cô bé đứng nép vào một chỗ và khoanh tay trước ngực, một tay đưa lên... che mũi, ánh mắt không giấu vẻ... khinh khỉnh. Có hai anh chàng đứng gần cô nh́n nhau ái ngại... Khi thang máy mở ra, cô bé nhanh chóng thoát ra và... thở phào.
Hai anh chàng kia bỏ nhỏ: “Mùi nước hoa nồng nặc của cô nàng thật kinh khủng, có lẽ cô nàng phải tự bịt mũi để không phải hít nó!” Tự nhiên ḿnh thấy tiếc cho mùi thơm của chai nước hoa quá!