PDA

View Full Version : Để được "sủng ái" nơi công sở


minhhoang
03-09-2008, 09:11 AM
Để được “sủng ái” nơi công sở(16:36, 01/09/2008)
http://jobs.vietnamnet.vn/default.aspx?tabid=583&vnnID=1103424



http://jobs.vietnamnet.vn/uploaded/1/871_dong-nghiep3.jpg (http://jobs.vietnamnet.vn/uploaded/1/871_dong-nghiep3.jpg)
Ảnh minh hoạ(VietNamNetJobs)

Có một t́nh huống thường thấy xuất hiện tại các công sở. Có hai nhân viên cùng độ tuổi, cùng bằng cấp, cùng tŕnh độ vào cùng làm một công việc giống nhau. Nhưng sau nửa năm, một người nhận được sự đánh giá cao và được để bạt, c̣n người kia th́ vẫn dậm chân tại chỗ mặc dù kết quả công vịệc của họ là như nhau. Vậy, nguyên nhân của vấn đề này nằm ở đâu? Bạn có muốn t́m hiểu v́ sao lại có sự khác biệt như vậy không?

1. Không nên quá kiêu hănh

“Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến ḷng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu th́ bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu ḷng tự trọng của bản thân ḿnh lên”. Bạn đă nghe câu nói này bao giờ chư? Nếu chưa th́ bạn nên biết rằng: đây là câu nói của Bill Gate, chủ tập đoàn máy tính Microsoft- một trong những người giàu nhất thế giới, đây là lời khuyên của ông tới các bạn trẻ trước khi ông chính thức nghỉ hưu.

Nói như vậy phải chăng chúng ta không cần ḷng tự trọng hay kiêu hănh. Có chứ, nhưng cần đúng chỗ và đúng hoàn cảnh. C̣n trong công việc, sự kiêu hănh hay tự trọng thái quá sẽ chỉ đem lại bất lợi cho bạn mà thôi.

Vương Mai vừa nhận được tấm bằng tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm việc tại một công ty viễn thông lớn nhất nh́ thành phố nhờ có người chú là lănh đạo khá lớn ở một tỉnh lân cận. Thanh Loan cũng được nhận vào làm việc tại công ty này cùng thời điểm với Mai. So về bằng cấp hay sự quen biết.. th́ Loan c̣n thua kém Mai rất nhiều. Tuy nhiên, sau hai năm làm việc, người được trưởng pḥng ưu ái đề xuất thăng chức laị là Thanh Loan. Mọi người cũng thắc mắc là tại sao Loan được ưu ái như thế v́ cô không phải là ”con ông cháu cha”, nhưng nếu hỏi nhân viên cùng văn pḥng th́ ai cũng có một câu trả lời chung: “Vương Mai quá kiêu hănh”.

Tốt nghiệp tại một trường đại học danh tiếng, người chú ruột lại là một quan chức lớn, nên Vương Mai nghĩ ḿnh là số 1 tại pḥng làm việc. Khi được cấp trên dặn ḍ hay chỉ đạo công việc, Mai đều lấy làm khó chịu, trong lúc đó Thanh Loan lại rất chú ư lắng nghe và ghi chép lại đầy đủ. Trưởng pḥng cũng nhiều lần nhắc nhở Mai về thái độ làm việc, nhưng cô cũng chỉ dạ vâng cho qua, những lời khuyên bảo trong công việc của người khác cô không bao giờ chú tâm tới, Mai thường khinh khỉnh nói với Loan: “Làm việc th́ cũng phải có chứng kiến, có sự kiêu hănh của ḿnh chứ”.

Vào dịp cuối năm, trưởng pḥng yêu cầu Mai và Loan cùng lập một bảng biểu thống kê số liệu tiêu thụ sản phẩm của công ty. Nhận được công việc, Mai đă bắt tay vào làm với những số liệu được thực hiện trên Excel, bảng thống kê của cô được làm rất khoa học và thuận tiện cho người sử dụng. Không giống Mai, sau khi nhận được yêu cầu từ cấp trên, không dưới 5 lần, Loan nhờ sự giúp đỡ của trưởng pḥng cho bản thống kê của ḿnh- mặc dù cô có thừa kinh nghiệm và khả năng làm những việc như thế này. Dưới sự giúp đỡ tận t́nh của vị trưởng pḥng, sản phẩm của Loan cũng được hoàn thiện trên Word. Tuy bảng thống kê này rất phức tạp và rối rắm nhưng sau khi nộp kết quả th́ sản phẩm của Mai lại được phê rằng: “Tôi không hiểu cô đang làm cái ǵ”. Sau đó, th́ lại đến lượt Loan lại nói với Mai: “Làm việc th́ đừng có quá kiêu hănh, khi cần thể hiện th́ vẫn nên thể hiện, khi không cần thể hiện sự thông minh th́ cần phải biết …ngốc đi một chút”.

Trong một buổi lễ kỷ niệm ngày thành lập công ty, giám đốc rất ân cần ra hỏi thăm những nhân viên mới: “Sau một thời gian làm việc, công ty đă lưu lại trong các bạn ấn tượng ǵ?” Thanh Loan vui vẻ trả lời: “Rất tốt ạ, tôi đă học được nhiều điều khi được làm việc tại đây”. Khi quay sang Vương Mai th́ câu trả lời đă làm vị giám đốc phải nhíu mày: “Tôi thấy chế độ của công ty không ổn. Tháng trước tôi có đọc được bảng lương của những nhân viên trong pḥng, cả tôi, Loan và chị Ngọc Hoa đều làm cùng một công việc giống nhau nhưng sao lương của Ngọc Hoa lại cao hơn chúng tôi? Thực ra nếu xét về học lực và bằng cấp th́ chị Hoa c̣n kém tôi rất nhiều”. Sau cái nhíu mày của vị giám đốc là sự im lặng bao trùm, sau buổi tiệc Mai mới được biết mẹ Ngọc Hoa là khách hàng lớn nhất của công ty…

Sau ngàyThanh Loan được thăng chức, Vương Mai đă t́m gặp Thanh Loan đế nói chuyện. Loan chỉ nh́n Mai cười đáp: “Thực sự chị làm việc cũng rất tốt, nhưng lại quá kiêu hănh. Khi mới chỉ làm nhân viên th́ sự kiêu hănh chỉ đem lại phiền toái, chị thấy đấy, không nhân viên cũ nào trong pḥng ưa chị cả. Tôi cũng đă nghe nhiều chuyện thị phi từ công ty, nhưng v́ là một nhân viên mới nên tôi vờ như chưa nghe thấy ǵ, cũng coi như không biết , chỉ cần làm tốt công việc của ḿnh là được. Tôi lên chức cũng là do trưởng pḥng yên tâm v́ tính khí của tôi, một tinh thần ham học hỏi, biết lắng nghe nhưng không kiêu hănh”.

2. Vịệc lớn hay nhỏ đều tích cực làm

Cũng là câu chuyện khi Thanh Loan chưa được đề bạt lên làm phó pḥng, sự khác biệt lớn nhất giữa Loan và Mai chính là tính tích cực. Trước đây, khi những công việc vụn vặt như pha trà, quét nhà hay đánh công văn, tài liệu, Mai đều đùn đẩy sang cho Loan. Mai nghĩ: “Tuổi trẻ cần sự sáng tạo và năng động chứ không phải đi làm những công việc tẻ nhạt và vụ vặt như vậy”. Lâu dần, trưởng pḥng cũng chỉ gọi Loan trợ giúp những công việc nhỏ cho ḿnh. Ngày nào, Loan cũng bận tối mắt v́ phải làm đủ thứ việc không tên, trong khi Mai th́ rất nhàn hạ. Nh́n thấy Loan lúc nào cũng đi sau nghe lời căn dặn và sai bảo của trưởng pḥng Mai đều cười khẩy: “Vui vẻ ǵ khi làm những việc vô bổ đấy”.

Dần dần, Mai cũng nhận ra rằng: Không bao giờ trưởng pḥng gọi cô khi cần sự giúp đỡ, trưởng pḥng cũng ít khi nói chuyện với cô mặc dù hai người cùng làm ở một nơi. Mai cũng nghe phong thanh một số nhân viên khác bàn ra tán vào là : Nếu chú cô không phải là một sếp lớn th́ cô đă không c̣n ngồi ở vị trí này từ lâu. Lần đầu, khi nghe thấy vậy, Mai chỉ cười khẩy và cho rằng: “Đúng là những kẻ ghen ăn tức ở”, nhưng sau khi được chứng kiến thái độ lạnh nhạt của trưởng pḥng dành cho ḿnh th́ cô lại nghĩ: Có thể họ đă nói đúng.

Công việc ở công ty dù lớn hay nhỏ th́ bạn cũng nên tức cực làm với một tinh thần thực sự cầu thị. Đừng thấy quét nhà, pha trà là những việc làm nhỏ nhặt mà lại đùn đẩn cho người khác. Nhiều khi, chỉ cần qua một việc làm tuy nhỏ nhưng lại đánh giá được tinh thần làm việc của bạn như thế nào? Khi là một nhân viên mới th́ sự tích cực này cần thực hiện một cách rơ ràng hơn nữa. Cấp trên sẽ không tin tưởng giao cho bạn những công việc quan trọng một khi những công việc đơn giản bạn cũng không nhiệt t́nh để làm.

3. Coi công sở như nhà của ḿnh

Công sở là nơi làm việc, là nơi một ngày bạn sống ít nhất là 8 tiếng với những người không phải là người thân. Nếu muốn trở thành một người được đồng nghiệp và lănh đạo quư mến th́ không có ǵ khác ngoài việc bạn hăy coi công sở như ngôi nhà của ḿnh.

Trong công ty ai cũng quư mến Phương Linh, đơn giản v́ cô luôn coi những người trong công ty như anh chị em trong một gia đ́nh. Ai có khó khăn, cần sự giúp đỡ th́ Linh sẵn sàng giúp đỡ, ai cần sự động viên chia sẻ th́ người đầu tiên họ t́m đến chính là Linh. Đôi lúc cô cũng tự hỏi: V́ sao mọi người lại yêu quư ḿnh đến thế? Khi đưa câu hỏi này cho những nhân viên khác th́ họ đều có cùng chung một đáp án: Linh là một người tuyệt vời.

Nhớ năm 2003, khi dịch SARS bắt đầu bùng nổ tại nhiều nơi trên thế giới th́ mọi người cũng hạn chế nói chuyện và tiếp xúc với nhau hơn. Khi đó, bất kỳ nhân viên nào trong công ty cũng nêu cao tinh thần “pḥng bệnh hơn chữa bệnh”, họ ít khi nói chuyện với nhau, xa lánh nhau, nhiều người khi đó c̣n nói rằng: “Chúng tôi như những kẻ địch của nhau, đề pḥng, nghi ngờ nhau v́ dịch bệnh quá nguy hiểm này”. Năm ấy, trong công ty có một nhân viên nghỉ làm v́ phải chăm con ốm, đứa bé chỉ bị sốt cao nhưng khi thông tin này loan ra th́ mọi người bắt đầu lo lắng không hiểu nó có bị SARS hay không? Trong công ty, chỉ có ḿnh Linh dám gọi điện cho nhân viên có con bị ốm kia, động viên cô và yêu cầu cô đến pḥng y tế của công ty để nhận khẩu trang y tế và thuốc pḥng tránh bệnh. Khi người nhân viên bước vào pḥng làm việc, nh́n thấy cô ai cũng tránh xa hàng thước.. Rồi họ lập tức đeo khẩu,không dám lại gần nói chuyện.. họ coi cô như một người đang mắc bệnh truyền nhiễm. Lúc này, đến cả những nhân viên y tế trong công ty cũng đeo khẩu trang và găng tay khi tiếp xúc với người nữ nhân viên đáng thương này. Chỉ có một ḿnh Phương Linh là tận t́nh hỏi thăm sức khỏe cháu bé và người nhà của nữ nhân viên đó. Cô tận tay đưa khẩu trang và thuốc cho người phụ nữ với những cái ôm cảm thông và lời động viên giữ ǵn sức khỏe. Sau khi dịch bệnh qua đi, người nhân viên này trở lại làm việc với bó hoa và những giọt nước mắt cảm ơn đến gặp Phương Linh- mặc dù Linh chỉ là một đồng nghiệp b́nh thường chứ không phải là một vị bác sỹ tài giỏi đă chữa khỏi bệnh cho con trai cô.

Sau đó, Phương Linh nhận được rất nhiều t́nh cảm từ đồng nghiệp và cấp trên cho tấm ḷng nhân ái của ḿnh. Hỏi cô v́ sao lại có đủ dũng cảm để tiếp xúc với người rất có khả năng nhiễm bệnh như vậy. Linh chỉ nói rằng: “Đừng cho đó là hành động ǵ quá cao cả, tôi chỉ coi đồng nghiệp như người thân của ḿnh. Mà một khi người thân đau th́ ḿnh cũng đau, người thân vui th́ ḿnh cũng vui..”

Coi công sở như nhà và đồng nghiệp, cấp trên là người thân của ḿnh không những chỉ đem lại lợi ích cho mỗi cá nhân bạn. Khi mọi người cùng có tư tưởng như vậy th́ không khí pḥng làm việc sẽ trở nên đầm ấm, thắm thiết như một gia đ́nh thực thụ. Trong đó, mọi nhân viên sẽ giúp đỡ nhau, cùng phấn đấu làm việc v́ sự phát triển của công ty nói chung và v́ sự nghiệp của mỗi một cá nhân nói riêng. Bạn cứ thử nghĩ, nếu xung quanh chỉ toàn những đồng nghiệp ghen ghét, đố kỵ nhau, không khí làm việc lúc nào cũng lạnh lẽo th́ liệu công việc của bạn sẽ có kết qủa tốt chăng ? Đương nhiên câu trả lời sẽ là không. Vậy th́ cách tốt nhất để bạn luôn muốn làm việc và yêu quư công việc là hăy coi đồng nghiệp là người thân và công ty như ngôi nhà thứ hai của ḿnh.


Hải Hiền


(Theo zhaopin.com)